Powered by Blogger.

Monday, 5 December 2016

Chuyện sở hữu súng ở Nga (*): Cò súng thế giới ngầm

Tay cò súng cực kỳ cảnh giác: Máy tính chạy Linux vốn bảo đảm an toàn hơn các hệ điều hành khác, mã hóa các ổ cứng, lên mạng thông qua chương trình mật hóa Tor, rút tiền từ thẻ tín dụng nước ngoài…
Những nhân vật đề cập sau đây đều liên quan đến các hoạt động bất hợp pháp ở Nga, có đời sống gắn liền với “Deep Web” - còn gọi là web chìm, web ẩn, mạng chìm. Họ kể về hoạt động mua bán súng trong thế giới ngầm trên mạng ở Nga, bất chấp Bộ Luật Hình sự quy định hành vi mua bán và lưu giữ trái phép vũ khí là phạm tội.
Chế tạo súng giữa Moscow
Một chiếc ô tô dừng lại ở bìa rừng, cách không xa đường Moscow Ring. Gã đàn ông ôm gói hàng bước xuống xe, đảo mắt nhìn quanh và đến gần cột biển báo giao thông. Người này đặt gói đồ, bên trong có 1 khẩu súng ngắn và đạn dược, xuống đất rồi phủ lá cây lên. Vài giờ sau, một người khác xuất hiện và lấy gói đồ đi.
Makarov, loại súng ngắn được ưa chuộng ở Nga Ảnh: YOUTUBE
Makarov, loại súng ngắn được ưa chuộng ở Nga Ảnh: YOUTUBE
Trên đây là chiêu giao hàng mà một cò súng thường xuyên sử dụng - theo báo Meduza (Latvia). Gã này có đặc điểm thường sử dụng từ viết tắt “emnip” (nếu tôi nhớ không nhầm) khi kể chuyện. Gã sống cuộc đời 2 mặt suốt vài năm nay. Gia đình, bạn bè và đồng nghiệp chỉ biết gã là một người thích đi nghỉ ở nông thôn. Họ không thể ngờ những năm qua, gã đã thuê một cửa hàng được thiết kế cách âm ở trung tâm Moscow làm nơi lắp ráp súng để bán trên “Deep Web”.
Bắt đầu vào “Deep Web” tiếng Nga cách nay khoảng 5 năm, gã cò súng này quan tâm đến mọi thứ không có trên internet bình thường: làm con dấu, hộ chiếu, chế tạo thuốc và vũ khí. Gã đăng ký tên Korabas trên diễn đàn Runion - vào bằng chương trình mật hóa Tor vốn có thể che giấu người sử dụng và cho phép họ truy cập những địa chỉ mà các công cụ tìm kiếm quy ước không ghi nhận được. Korabas thu thập các hướng dẫn về súng trên diễn đàn và đã sử dụng nhiều tiền hơn dự kiến vào việc sản xuất. Gã rao bán súng và thật bất ngờ khi tiêu thụ rất chóng vánh.
Công việc tiến triển tốt và Korabas bắt đầu chế tạo bộ giảm thanh. Cuối cùng, gã trở thành một trong những tay buôn súng chủ chốt trên Runion. Bán súng trên diễn đàn với giá 60.000 rúp/khẩu, Korabas thu nhập mỗi năm hơn 500.000 rúp. Korabas còn mua súng từ những người khác và chế lại thành loại nòng 9 x 18 mm từng phổ biến ở thời Liên Xô trước đây.
Sau khi chỉnh sửa súng, Korabas thường gắn vào bộ giảm thanh và bắn thử ngay trong xưởng của mình nằm giữa trung tâm TP Moscow. Gã giải thích: “Tôi ngại phải vào rừng để bắn thử. Trên phim ảnh, súng có bộ phận hãm thanh bắn không gây tiếng nổ to nhưng trên thực tế, giảm được 50% là tốt rồi”.
Không cần biết lý do
Korabas hiểu rằng cảnh sát có thể bắt giữ mình bất cứ lúc nào và gã sẽ phải gỡ lịch nhiều năm trời. Đó là lý do khiến Korabas cực kỳ cảnh giác: Máy tính của gã chạy Linux vốn bảo đảm an toàn hơn các hệ điều hành khác, các ổ cứng được mã hóa. Korabas lên mạng thông qua chương trình Tor, rút tiền từ các thẻ tín dụng nước ngoài…
“Tôi không bao giờ muốn biết vì sao người ta cần mua súng của mình. Tôi luôn có ấn tượng rằng những khách hàng mà mình giao tiếp không ngốc nghếch chút nào. Họ nắm vững chương trình Tor, mật mã và tiền điện tử Bitcoin. Tôi thấy những người có trình độ học vấn cao mua súng chỉ để cho có. Đâu ai thẩm tra lý lịch hay kiểm duyệt chuyện mua bán súng trên Deep Web” - Korabas bày tỏ.
Baron_black, biệt danh của một trong những tay bán súng chính ở Cộng đồng Các quốc gia độc lập, cũng nói rằng y không hỏi khách hàng lý do họ cần mua súng. “Vai trò của súng trong việc giết hại người đã bị phóng đại quá mức. Trong khi đó, thuốc lá và rượu có thể giết chết nhiều người hơn gấp hàng trăm lần so với trường hợp một kẻ thần kinh không ổn định nổ súng vào đám đông. Theo tôi, chính phủ hạn chế sở hữu súng là do lo ngại người dân có thể sử dụng chống lại người thực thi pháp luật” - Baron_black lập luận.
Ngoài súng ngắn, Baron_black còn bán loại “bút điệp viên” có thể bắn được, dễ dàng mang vào các sự kiện hoặc lên máy bay. Baron_black còn tự quay một số đoạn video clip giới thiệu các món hàng của mình. Một đoạn video clip cho thấy hình ảnh y bắn thử súng trong rừng trên nền một ca khúc trữ tình.
Mới đây, ngày 18-6, đại diện Runion đã giới thiệu với báo Meduza một trong những kẻ được nể trọng và có ảnh hưởng nhất trên “Deep Web” tiếng Nga. Đó là Nikkon, nhà quản trị diễn đàn, có trách nhiệm bảo đảm vũ khí rao trên “Deep Web” đúng như lời người bán khẳng định và tuân thủ thủ tục đã được nhất trí. Là người xác nhận món hàng, Nikkon được hưởng phần trăm giá trị của chúng và thu nhập mỗi tháng khoảng 3.500 USD.
Có chuyên môn của một nhà hóa học, Nikkon cho biết anh ta thường trò chuyện với các chuyên gia về việc cấm hành vi đăng tải những hướng dẫn chế tạo chất nổ trên diễn đàn vốn nguy hiểm về mặt xã hội. Theo Nikkon, người ta dễ phạm phải sai lầm khi tổng hợp chất nổ và khi đó sẽ khó tránh khỏi thương vong. Tay quản trị diễn đàn Runion không thể hiện lập trường rõ ràng về vấn đề này nhưng có xu hướng tin rằng “mọi người có thể tự chăm sóc bản thân”. Đây cũng chính là quan điểm chung trên “Deep Web”.
Không chỉ có súng và ma túy
Hàng ngàn người có cuộc sống như nhau đã tham gia diễn đàn tiếng Nga trên “Deep Web” và khoảng 2.000-3.000 lượt người truy cập web này mỗi ngày. Người ta có thể tìm được những thứ còn “độc” hơn súng và ma túy ở đó. Chẳng hạn, họ có thể gặp các “chuyên gia” giúp tạo ra nhân thân mới cho bất kỳ ai. Dĩ nhiên, những tay quản trị và bán hàng - thường can dự vào các hoạt động tội phạm - hiếm khi tiếp xúc với nhà báo. Họ tin rằng bất cứ sự bất cẩn nào đều sẽ dẫn đến việc bị các cơ quan an ninh bắt giữ.
Công nghệ làm cơ sở cho Tor đã được tạo ra trong một phòng thí nghiệm Hải quân Mỹ vào giữa những năm 1990 để bảo vệ các cơ quan chính phủ nước này. Sau đó, Tor được giải mật, chuyển cho bên thứ ba và hiện là một trong những phương cách hiệu quả nhất để tránh sự kiểm duyệt trên internet. Năm 2013, “người thổi còi” Edward Snowden, cựu nhân viên Cơ quan An ninh quốc gia Mỹ, đã sử dụng Tor để chuyển tài liệu cho các phóng viên. Tờ New Yorker cũng dùng nó để thu thập thông tin từ những nguồn ẩn danh.

Hai nước Mỹ đi bỏ phiếu!

Tính đến ngày 12-11 (giờ Việt Nam), kết quả phiếu phổ thông chưa gút lại và bà Clinton đang dẫn với 63,4 triệu phiếu trong khi ông Trump có 61,2 triệu phiếu.
Ông Donald Trump thắng rồi. Hầu như sẽ không thể thay đổi kịch bản ông trở thành tổng thống thứ 45 của Mỹ, bất chấp chuyện bà Hillary Clinton nhiều khả năng sẽ hơn ông tới 2 triệu phiếu phổ thông (sau khi toàn bộ phiếu được kiểm đến) và hàng triệu người Mỹ đang ký tên đòi cử tri đoàn “lật kèo” để loại bỏ tỉ phú Mỹ.
Tính đến ngày 12-11 (giờ Việt Nam), kết quả phiếu phổ thông chưa gút lại và bà Clinton đang dẫn với 63,4 triệu phiếu trong khi ông Trump có 61,2 triệu phiếu. Nhưng phiếu đại cử tri đã chốt sổ với 306 phiếu thuộc về ông Trump, vượt trội so với 232 phiếu của đối thủ.
Đã có quá nhiều bài viết phân tích vì sao ông Trump thắng, vì sao bà Clinton thua trong mấy ngày qua. Cũng có không ít ý kiến chê truyền thông Mỹ không “bắt sóng” được đa số dân chúng trong nước, không nhận ra “số cử tri thầm lặng hùng hậu” của ông Trump cho nên thăm dò trước bầu cử sai bét.
Và dĩ nhiên không thể thiếu những bình luận đánh giá cao tầm nhìn của ông Trump, thể hiện qua việc chọn đúng đối tượng để vận động và nhờ đó đã đứng trước cánh cổng Nhà Trắng (chỉ còn đợi đúng ngày để bước vào).
Ông Donald Trump và vợ bỏ phiếu trong ngày bầu cử 8-11. Ảnh: Reuters
Ông Donald Trump và vợ bỏ phiếu trong ngày bầu cử 8-11. Ảnh: Reuters
Những đánh giá này đều có lý lẽ riêng! Đúng là tỉ phú Trump và các cộng sự của ông đã rất nhạy bén nhìn ra “một nước Mỹ khác”, như bài phân tích dài của Bloomberg khẳng định.
Theo bài báo, bắt đầu từ ngày 18-10, ê kíp tranh cử của ông Trump đã tính toán được ông có 7,8% cơ hội chiến thắng – chủ yếu đến từ nhóm cử tri da trắng trung lưu, sống ở khu vực nông thôn, không có bằng đại học và tụt lại phía sau công cuộc toàn cầu hóa (lương thấp hoặc mất việc làm vào tay giới lao động ở các nước thứ ba, dân nhập cư…).
Đối với họ, bà Clinton đại diện cho mọi thứ đáng chán ngán nhất – từ bê bối dùng email cá nhân cho việc công, được phố Wall trả hậu hĩnh để phát biểu đến các nghi án tham nhũng liên quan tới Quỹ Clinton…, theo chuyên gia Steve Bannon thuộc nhóm tranh cử của ông Trump. Chính tuyên bố tái điều tra bê bối email của Giám đốc Cục Điều tra liên bang Mỹ (FBI) James Comey hôm 28-10 đã đẩy nhóm cử tri này chuyển sang ông Trump nhanh hơn.
Nhận ra khuynh hướng trên, ê kíp của ông Trump nhạy bén thay đổi chiến lược dù ngày bầu cử đã gần kề. Chỉ trong vòng 2 tuần cuối cùng, tỉ phú Mỹ “điên cuồng” bay dọc ngang các bang mà trước đó không ai dám tin ông có thể thắng – như Pennsylvania, Wisconsin và Michigan… (đạo diễn nổi tiếng Michael Moore gọi đây là các “bang Brexit” ăn theo sự kiện dân Anh bỏ phiếu chọn rời khỏi Liên minh châu Âu).
Kết quả đáng kinh ngạc: Ông Trump thắng như chẻ tre ở các bang chiến trường và cả những bang mà đảng Cộng hòa chưa từng thắng kể từ những năm 1980. Thậm chí, tại bang then chốt Florida, số phiếu bầu mà tỉ phú Mỹ giành được ở khu vực nông thôn còn cao hơn 10 điểm phần trăm so với các dự đoán lạc quan nhất của ê kíp tranh cử.
Nhìn một cách tổng thể, ông Trump đã tạo ra được một lực lượng ủng hộ mạnh mẽ và rộng lớn ở nông thôn để chống lại tầng lớp giàu có và quyền lực tập trung tại các thành phố lớn.
“Trump là thủ lĩnh của làn sóng dân túy đang lên. Ông ấy cũng là doanh nhân thành đạt trong nhiều lĩnh vực. Những cử tri bỏ phiếu cho ông ấy vừa ước muốn thành công như vậy vừa không muốn xóa bỏ hệ thống chính phủ Mỹ. Trong mắt họ, ông Trump là hiện thân của sự hồi phục chủ nghĩa tư bản Mỹ thuần túy” - ông Bannon lý giải với Bloomberg.
Bà Clinton thua vì không giành được nhiều phiếu như Tổng thống Obama. Ảnh: AP
Bà Clinton thua vì không giành được nhiều phiếu như Tổng thống Obama. Ảnh: AP
Phát biểu khi thắng cử ngay rạng sáng 9-11 (giờ địa phương), ông Trump cam kết sẽ là “tổng thống của mọi người dân Mỹ”. Tuy nhiên, chiến thắng của ông không đủ sức đại diện cho số đông bởi bức tranh toàn cảnh của kết quả kiểm phiếu cho thấy thực chất ông chỉ được bầu chọn bởi khoảng…. 1/4 cử tri Mỹ, theo trang Vox.
Đài CNN cho hay tỉ lệ cử tri đi bầu năm nay của Mỹ chi đạt khoảng 55% (tương đương 126 triệu phiếu), thấp nhất kể từ năm 1996 (53,5%). Trang Twincities thậm chí gọi những người không bỏ phiếu mới là kẻ chiến thắng trong cuộc bầu cử này. Số phiếu phổ thông của bà Clinton cao hơn ông Trump nhưng cũng chỉ nhỉnh hơn tỉ lệ 25% tổng số cử tri Mỹ một chút. Vì thế, báo Los Angles Times nhận định nước Mỹ gần như bị chia đôi 50/50.
Theo tờ báo, dù chiến thắng của ông Trump ở các bang Trung Tây rất ấn tượng song thực tế số phiếu phổ thông ông nhận được không hề cao hơn các ứng viên Cộng hòa trước đây. Bởi thế, bà Clinton thua không phải vì ông Trump trỗi dậy mà là vì chính bản thân bà giành được ít hơn nhiều triệu phiếu so với Tổng thống Barack Obama hồi năm 2012.
Mặc dù nhiều cử tri Dân chủ không đi bỏ phiếu tại các hạt mà ông Trump chiến thắng nhưng cũng không thể nói nếu số cử tri “nằm nhà” kia chịu đi bầu, bà Clinton sẽ thắng. Có chăng chỉ là thực tế nước Mỹ đang bị chia rẽ khủng khiếp, đến mức giống như có 2 nước Mỹ khác nhau đi bỏ phiếu trong ngày 8-11, theo đài BBC. Và hàn gắn rạn nứt này mà không để một bên hưởng đặc lợi hay một bên chịu thiệt thòi là việc quá sức khó khăn!

Tuesday, 13 September 2016

Nga-Syria chuẩn bị tung lực lượng cho trận chiến quyết định

Đã đến lúc quân đội Syria tung lực lượng vào trận quyết chiến chiến lược kết thúc chiến tranh.

Bất kỳ cuộc chiến nào, để kết thúc triệt để phải cần lực lượng trên mặt đất giải quyết cuối cùng. Không có lực lượng trên mặt đất mạnh thì dù có được sự hỗ trợ tuyệt đối của không quân thì cũng như “ném đá ao bèo”.
Không phủ nhận thực tế là Mỹ đã tốn rất nhiều tiền của để xây dựng một đội quân tại Syria và, Thổ Nhĩ Kỳ, Saudi Arabia cũng không kém Mỹ, những thế lực này cùng với lực lượng IS đang hợp đồng tác chiến tấn công quân đội Syria trong chiếc áo khoác “cuộc nội chiến Syria”.
Mỹ đã từng chi 500 triệu USD để huấn luyện, trang bị cho 5000 quân (Sư đoàn FSA) nhưng kết quả chỉ có 5 tay súng. Không những thế, Lầu Năm Góc và CIA hậu thuẫn, huấn luyện lực lượng riêng của mình để… choảng nhau với không chỉ Assad mà cả chính họ với nhau.
Cho nên, lực lượng của Mỹ hậu thuẫn, huấn luyện, trang bị và cũng như các lực lượng khác được Thổ Nhĩ Kỳ hay Saudi hậu thuẫn… chỉ có thể đạt được mục tiêu gây nên sự hỗn loạn, chết chóc… nhưng để giải quyết chiến sự là không thể.
Đó là lý do vì sao cuộc chiến tại Syria cứ dây dưa trong hơn 5 năm qua mà Mỹ-NATO cùng các thế lực chống Assad khác không thể dứt điểm, khiến cho Mỹ phải mạo hiểm lợi dụng sức mạnh chiến đấu của IS để đối đầu với quân đội Syria và bắt tay ủng hộ YPG - không phải là con đẻ của mình.
Ngày 8/9/2016, khóa huấn luyện 6 tháng lực lượng lính thủy đánh bộ quân đội Syria đã kết thúc tại Latakia. 1000 quân nhân đã tốt nghiệp chuẩn bị xung trận.
Ngày 8/9/2016, khóa huấn luyện 6 tháng lực lượng lính thủy đánh bộ quân đội Syria đã kết thúc tại Latakia. 1000 quân nhân đã tốt nghiệp chuẩn bị xung trận.
Với Nga tại Syria cũng vậy, xây dựng, huấn luyện một lực lượng mặt đất mạnh về tổ chức, ý chí, trang bị và chiến thuật là một nhiệm vụ chiến lược có tính quyết định thành bại của Nga trên chiến trường Syria. Sa lầy hay không sa lầy hoàn toàn phụ thuộc vào điều này.
Và, có vẻ như Nga cùng với Assad đã làm tốt.
Đến nay, quân đội Syria đủ khả năng đối đầu với các lực lượng do nước ngoài hậu thuẫn và IS. Có 3 lực lượng thuộc quân đội Syria như 3 quả đấm thép mà chúng ta cần chú ý:
1, Lực lượng lính thủy đánh bộ Syria.
Ngày 8/9/2016 tại Latakia, Nga-Syria đã hoàn thành khóa đào tạo 6 tháng khắt khe, bài bản cho 1000 lính thủy đánh bộ đã được chọn lựa kỹ càng bổ sung vào lực lượng lính thủy đánh bộ Syria hiện có.
Lữ đoàn này được trang bị hoàn toàn bằng vũ khí tiên tiến, hiện đại của Nga, dưới sự chỉ huy trực tiếp của Aymen Al-Jaber - một kỹ sư mà sau này đã trở thành một ông trùm dầu lửa cùng với anh trai của ông Mohammad đang là chỉ huy lực lượng “Diều hâu Sa mạc”.
2, Lực lượng Liwa Suqur al-Sahara do Mohammad chỉ huy còn gọi “Lữ đoàn Diều hâu Sa mạc”.
Được thành lập tại Homs và hoạt động tại các vùng sa mạc giáp Iraq và Jodani với nhiệm vụ cắt đứt các mạng lưới của quân nổi dậy chống chính phủ liên hệ với nước ngoài, đồng thời bảo vệ các “đường ống trên bánh xe” của Syria.
Với nhiệm vụ đó, lực lượng này được trang bị gọn nhẹ phục vụ chiến thuật luồn sâu, đánh hiểm, phục kích. Đây là một lực lượng “đặc biệt tinh nhuệ” trung thành với Assad (tương tự đặc công Việt Nam).
Chiến công của lực lượng này rất âm thầm mà không thể thiếu trong những đòn không kích hiệu quả cao của không quân Nga. Chính họ là những trinh sát mặt đất có công biến những quả “bom ngu” thành những quả bom thông minh mà Nga dội xuống những căn cứ, hầm ngầm… của quân khủng bố.
3, Lực lượng Tiger (Lữ đoàn con Hổ”).
Đây là một đơn vị thiện chiến nhất của quân đội Syria. Nó được coi như một Lữ đoàn bộ binh-cơ giới “đánh đông dẹp bắc” của Assad.
Chính lực lượng này đã buộc những đầu nóng, hiếu chiến ở Ankara phải “suy nghĩ 2 lần” sau vụ SU-24 Nga bị Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ. Toàn bộ lực lượng người Turkeyman được Thổ Nhĩ Kỳ huấn luyện, trang bị, từ cơ sở hạ tầng… được Ankara dày công xây dựng, hy vọng tại phía Bắc Latakia bị quét sạch bởi lực lượng này dưới sự hỗ trợ của không quân Nga.
Có thể nói, Thủy quân lục chiến Syria, Liwa Suqur al-Sahara và các lực lượng Tiger là một số trong những lực lượng tác chiến hiệu quả nhất, được đào tạo tốt và được trang bị tốt nhất của các lực lượng mặt đất Syria. Và, chẳng khó hiểu khi trong những mặt trận khó khăn, nóng bỏng nhất, chúng ta đều thấy xuất hiện của 3 lực lượng này.
4, Lực lượng “lính lạ”.
Họ là ai? Nếu như người Mỹ đã có Blackwter và KBR là những “Công ty lính đánh thuê” nổi tiếng biệt danh “Con chó của chiến tranh” chiến đấu vì lợi ích Mỹ tại Iraq thì người Nga cũng không kém Mỹ khi sử dụng “lối chơi” này.
Theo tờ Le Figaro, “Nhóm Wagner” do Dmitri Utkin, một cựu sỹ quan GRU, chỉ huy, có căn cứ huấn luyện, tuyển dụng tại Molkino Krasnodar Krai, dưới sự kiểm soát của GRU, đã tạo ra một đội quân khét tiếng được biết đến từ vụ khủng hoảng Ukraine.
Chúng ta không quên tại “nồi hơi” Debaltsevo-Ukraine, lực lượng lính lạ này đã cùng với quân ly khai vùng Donbass đã khiến Thủ tướng Đức, Tổng thống Pháp nháo nhào ký với Nga Minsk-2 để cứu nguy hàng trăm quân NATO bị nguy cơ bắt sống.
Tại Syria, Dmitri Utkin đã thành lập tổ chức “Quân đoàn Slav” đã có chừng 1.600 người, mức lương 300.000 rup (4,1 ngàn euro)/tháng, trang bị vũ khí chắc là miễn phí của quân đội Nga và chiến thuật, tác chiến hợp đồng… đều dưới sự chỉ huy của viên Tư lệnh chiến trường Nga-Syria.
Tóm lại, tại Syria và Trung Đông người Nga không chỉ dội bom và phóng tên lửa, họ đã thực hiện một công việc thầm lặng phía sau hậu trường, xây dựng, huấn luyện quân đội Syria rất căn cơ, bài bản mà chất lượng, hiệu quả khác xa với “quân nổi dậy” cũng được theo cách đó bởi Mỹ…
Giờ đây, đã đến lúc Nga và chính quyền Assad có thể tung lực lượng đã sẵn sàng vào trận quyết chiến chiến lược để đảo ngược của chiến tranh.

Lý do Trump sẽ dễ dàng "chiếm" Nhà Trắng

Mặc dù vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng có 5 lý do khiến Donald Trump ngày càng dễ dàng chiến thắng trong cuộc đua vào Nhà Trắng tháng 11 tới.

Từ một vị thế trội hơn, các cuộc thăm dò ý kiến mới nhất cho thấy khoảng cách giữa Trump và ứng viên Đảng Dân chủ Hillary Clinton đang bị thu hẹp nhanh chóng. Kết quả này khiến cho chiến dịch tranh cử của cựu Đệ nhất phu nhân phải lo lắng.
Ứng viên đảng Cộng hòa Donald Trump. (Ảnh: Reuters)
Ứng viên đảng Cộng hòa Donald Trump. (Ảnh: Reuters)
Ở bang Florida, Hillary Clinton bị đối thủ đảng Cộng hòa bám sát. Ở Ohio, bà đang "xuống dốc". Còn ở Pennsylvania, bà dẫn trước rất ít. Đây là những bang mà bất kỳ ai muốn vào Nhà Trắng sẽ phải giành được.
Theo hãng tin Al-Jazeera, dù còn nhiều khó khăn nhưng có 5 lý do mà ông Trump có thể dễ dàng trở thành Tổng thống tiếp theo của Mỹ.
Thứ nhất, Trump liên tục vượt qua mọi thử thách. Ở vòng bầu cử sơ bộ, không ít người nghĩ tỷ phú này được Đảng Cộng hòa đề cử làm ứng viên chính thức. Ông khó ưa, quá thẳng thừng. Ông không có một chiến dịch chính trị nào để nói về.
Tuy nhiên, tất cả những điều đó không thành vấn đề. Ông đã hạ gục 16 ứng viên cùng đảng. Nhiều người tỏ ra quý mến Trump bởi vì ông nói thẳng và mạnh mẽ. Thậm chí, nhiều người còn nhìn ông như một cá nhân khác biệt.
Thứ 2, cuộc đua ngày càng sít sao. Hillary không gặp khó khăn khi được đảng Dân chủ đề cử. Sau lễ Ngày Lao động - đánh dấu kết thúc mùa hè ở Mỹ, mọi người bắt đầu chú ý hơn đến cuộc bầu cử tháng 11.
Đáng chú ý, Trump thực sự chạy các chương trình quảng cáo truyền hình để vận động tranh cử mới chỉ một tuần, trong khi phe Hillary phủ sóng khắp các bang trọng yếu còn đang dao động và đã chi hàng triệu đôla. Song, bà vẫn chưa thể lấp đầy khoảng cách để giành lợi thế lớn.
Thứ 3, dù Trump không có một chiến dịch thực tế quy mô ở những bang trọng yếu, nhưng đảng Cộng hòa đã làm điều này. Và đảng này đã làm cho cử tri hiểu rằng số người đi bầu ít có nghĩa là phe Cộng hòa sẽ đánh mất đa số ở cả Thượng viện lẫn Hạ viện.
Và điều đó khiến cử tri đi bỏ phiếu đông hơn.
Thứ 4, nhiều người không tin Hillary. Ứng viên Dân chủ hy vọng sẽ bỏ lại đằng sau bê bối email. Rất nhiều lần, chiến dịch của bà phản ứng với tình tiết mới của câu chuyện về việc bà sử dụng một máy chủ cá nhân: "Chẳng có gì mới ở đây. Cứ tiếp tục thôi".
Nhưng thủ thuật này không hiệu quả.
Ngoài những người không tin tưởng bà, cựu ngoại trưởng còn phải thuyết phục những người từng ủng hộ Bernie Sander (đối thủ cùng đảng) rằng, bà có chung mục tiêu và mục đích với họ, và bà sẽ dùng một phần nghị trình của ông nếu thắng cử.
Hillary có nhiều người ủng hộ nhiệt tình, điều đó là rõ ràng. Nhưng bà không tận dụng được lợi thế này như kiểu Barack Obama từng làm. Và điều đó có thể ảnh hưởng đến số người đi bỏ phiếu.
Thứ 5 là sự thay đổi. Tất cả các cuộc bầu cử ở Mỹ đều là về "sự thay đổi". Hillary Clinton là một thành viên quá quen thuộc trên sân khấu chính trị Mỹ suốt 30 năm qua. Trong khi đó, Trump lại khác.
Trump cam kết sự thay đổi căn bản ở nhiều lĩnh vực, một cách nghĩ khác, một cách tiếp cận mới để giải quyết các vấn đề. Ông thể hiện bản thân là một ứng viên thay đổi.
Và người ta có thể sẽ đặt cược vào việc thay đổi mọi thứ, thực hiện một cuộc thử nghiệm chính trị mới, vì biết rõ họ có thể lại đổi ý trong 4 năm nữa nếu không thấy hiệu quả.
Với những lý do trên, rất có thể nước Mỹ sẽ chứng kiến một sự ngạc nhiên và bất ngờ trong cuộc bầu cử tổng thống vào tháng 11 tới.

Sunday, 17 July 2016

Máy bay ném bom chiến lược nào sẽ ngự trị thế giới?

Theo như kế hoạch thì Nga sẽ ra mắt máy bay ném bom chiến lược mới sớm nhất, của Mỹ và Trung Quốc hiện vẫn còn là ẩn số.

Cho đến nay, chỉ có hai nước trên thế giới có máy bay ném bom chiến lược có trang bị tên lửa tầm xa đó là Nga và Mỹ. Trong thực tế, không quân là một trong 3 hạt nhân chiến lược của hai quốc gia này.
Nga đang sở hữu loại máy bay ném bom chiến lược tầm xa Tu-95MS và Tu-160, còn Mỹ có B-1B, B-2 Spirit và B-52 Stratofortress. Hiện nay một số nước cũng đang cố gắng để gia nhập vào nhóm các cường quốc quân sự đặc biệt là Trung Quốc.
Ba nước này đang tiến hành nghiên cứu và phát triển các loại máy bay ném bom chiến lược và chuẩn bị giới thiệu cho thế giới.
Hình ảnh máy bay ném bom mới do Northrop Grumman công bố (Northrop Grumman)
Hình ảnh máy bay ném bom mới do Northrop Grumman công bố (Northrop Grumman)
Northrop Grumman B-21
Hãy bắt đầu với Northrop Grumman B-21 của Mỹ. Sáng kiến tạo ra máy bay ném bom chiến lược mới đã được công bố tại Lầu Năm Góc 10 năm trước. Tên của dự án đã thay đổi nhiều lần từ năm này sang năm khác.
Hôm nay chúng ta biết rằng, công ty Northrop Grumman gần đây đã tiết lộ hình dạng của máy bay tương lai với tên gọi B-21 hoặc LRS-B.
Những yêu cầu của Lầu Năm Góc đối với các máy bay ném bom mới được đề xuất như sau: sử dụng công nghệ tàng hình, tốc độ bay gần bằng vận tốc âm thanh, tăng sức chịu đựng (khả năng sống sót), có khả năng sử dụng toàn bộ các loại tên lửa và bom, trọng tải khoảng 12-13 tấn, có thể điều khiển máy bay cả bằng tay và chế độ tự động, bán kính chiến đấu lên trên 10.000 km mà không cần tiếp nhiên liệu.
Giá của một chiếc máy bay là khoảng 550 triệu $. Không quân Mỹ dự định mua sắm 80-100 máy bay loại này.
Mô hình máy bay ném bom tàng hình B-21 của Không quân Mỹ. Ảnh: Artist Rendering/USAF
Mô hình máy bay ném bom tàng hình B-21 của Không quân Mỹ. Ảnh: Artist Rendering/USAF
Thời gian chính xác thực hiện dự án này vẫn chưa được xác định cụ thể. Trước đó, đại diện của không quân Mỹ nói rằng máy bay đầu tiên B-21 sẽ được nhận vào cuối thập kỷ tiếp theo.
Theo dự kiến hợp đồng giao hàng sẽ hoàn thành vào cuối năm 2030.
Xian Aircraft Industrial Corporation H-20
Bây giờ chúng ta chuyển sang Trung Quốc. Điều đáng chú ý là hiện nay Trung Quốc đang tiến hành hiện đại hóa quân đội với quy mô lớn. Mỗi năm Trung Quốc chi ngân sách cho quốc phòng gần 200 tỷ $.
Điều này cho phép Trung Quốc bổ sung các loại vũ khí và trang thiết bị mới vào kho vũ khí của mình. Tất nhiên, một trong những sản phẩm mới trong tương lai gần đó chính là máy bay ném bom chiến lược.
Họ cần phải thay thế các máy bay đã lỗi thời H-6, đây là một biến thể của Tu-16 Liên Xô, được phát triển vào những năm 50 của thế kỷ trước. Những máy bay H-6 có thể thực hiện chức năng như máy bay ném bom tầm xa, nhưng hiện tại thì không thể và cần được thay thế bằng những máy bay chiến lược hiện đại hơn.
Để khắc phục vấn đề này, Trung Quốc đang phát triển máy bay ném bom chiến lược H-20 hoặc H-X. Sự thật là cho tới bây giờ vẩn chưa có một thông tin cụ thể gì về nó.
Quân đội Trung Quốc rất ít khi nói về chúng, họ chỉ cho biết rằng, công việc dự án đang được thực hiện và sẽ sớm được hoàn thành. Trước đó phương tiện truyền thông Trung Quốc đã thông báo rằng, công việc nghiên cứu và phát triển máy bay do Tổng công ty công nghiệp Xian Aircraft và công ty “Thẩm Dương”.
Đồ họa mô phỏng được cho là máy bay ném bom H-20 của Trung Quốc
Đồ họa mô phỏng được cho là máy bay ném bom H-20 của Trung Quốc
Một số phương tiện truyền thông đã thông cáo rằng, trong quá trình thực hiện dự án máy bay ném bom chiến lược mới, các kỹ sư Trung Quốc đã gặp phải một số khó khăn.
Người ta cho rằng, các đặc điểm cơ bản của máy bay này được lấy từ máy bay ném bom B-2 Spirit của Mỹ. Hơn nữa, vào năm 2011 một trong những nhà thiết kế của công ty Northrop Grumman đã bị kết tội làm gián điệp cho Trung Quốc. Rất có thể tại thời điểm đó đã cung cấp các thông tin công nghệ, kỹ thuật choTrung Quốc.
Trên cơ sở đó, nhiều người tin rằng mẫu máy bay ném bom chiến lược đầu tiên của Trung Quốc cũng sẽ được xây dựng theo dạng cánh dơi (như B-2 của Mỹ) và có khả năng tàng hình. Ngoài ra, máy bay này sẽ có thể vượt qua khoảng cách lớn hơn 10.000 km, mang theo các loại vũ khí khác nhau và bay ở tốc độ cận âm (tốc độ gần bằng vận tốc âm thanh). Các thông số khác vẫn là một ẩn số. Dự kiến lực lượng Phòng không Trung Quốc sẽ tiếp nhận H-20 trong thập kỷ tới.
КB “Tupolev” PAK DA
Còn ở Nga hiện nay đang phát triển loại máy bay ném bom mới từ nhiều năm trước. Được biết, Bộ Quốc phòng đã ký hợp đồng với KB “Tupolev”. Theo báo cáo của các tổ chức nội bộ, dự án có tên gọi là “Sản phẩm 80”. Nhưng Bộ Quốc phòng gọi là “Tổ hợp hàng không tầm xa cho Không quân tương lai” (PAK DA).
Một mẫu thử nghiệm của máy bay đánh bom thế hệ mới của Nga đang được thử nghiệm trong đường hầm gió
Một mẫu thử nghiệm của máy bay đánh bom thế hệ mới của Nga đang được thử nghiệm trong đường hầm gió
Các máy bay ném bom chiến lược mới sẽ thay thế các loại máy bay Tu-95 và Tu-160. Máy bay này sẽ là một dự án hoàn toàn mới với cách tiếp cận các kiểu thiết kế khác nhau và các công nghệ kỹ thuật hiện đại.
Được biết, tại thời điểm này tất cả các công việc kỹ thuật về PAK DA đã hoàn thành. “Tupolev” đã triển khai chế tạo mẫu thử nghiệm tại một trong các cơ sở của mình.
Theo thiết kế dự án PAK DA sẽ có thiết kế thân và cánh liền khối giúp giảm thiểu tối đa khả năng phản xạ của sóng radar và sẽ được trang bị công nghệ tàng hình, trang thiết bị điện tử, radar tối tân nhất. Điều này làm cho PAK DA “vô hình” trước hệ thống radar của đối phương. Phạm vi hoạt động khoảng 12000 km.
Chiếc máy bay này có thể mang theo tất cả các loại tên lửa và bom hiện đại, tiên tiến nhất. Trong tải chiến đấu PAK DA sẽ vượt quá Tu-160. Được biết rằng chiếc máy bay này sẽ được trang bị bốn động cơ mới NK-65.
Theo thông cáo mới nhất về tiến độ thực hiện dự án này, nó đang được thực hiện theo đúng kế hoạch. Chuyến bay đầu tiên sẽ được thực hiện vào năm 2019. Tất cả các thử nghiệm phức tạp khác dự kiến sẽ được hoàn thành vào năm 2023. Trong năm đó sẽ tiến hành sản xuất quy mô lớn.
Mô phỏng máy bay ném bom của Nga
Mô phỏng máy bay ném bom của Nga
Như chúng ta thấy, máy bay ném bom chiến lược thế hệ mới đầu tiên sẽ do Nga sản xuất. Mỹ dự kiến sẽ hoàn thành công việc dự án muộn hơn. Còn các máy bay của Trung Quốc hiện vẫn chưa rõ.
Cả ba loại máy bay ném bom trên các tính năng cơ bản phần lớn giống nhau, tuy nhiên chúng sẽ có nhiều đặc điểm khác nhau mà chúng ta không biết. Chúng sẽ chỉ được biết khi máy bay chính thức hoạt động.
Hiện nay chế độ bảo mật xung quanh các dự án này đang ở mức rất cao. Vì vậy, để đánh giá loại máy bay nào tốt nhất có lẽ vẩn còn quá sớm.
Chúng ta hãy chờ cho đến cuối thập kỷ này, khi những kiệt tác của kỹ thuật quân sự hoàn thành và bay lên.

Vì sao Erdogan cấm Mỹ dùng căn cứ Incirlik sau đảo chính?

Theo tin mới nhất, sau khi đập tan âm mưu đảo chính, chính quyền Erdogan đã cấm liên quân do Mỹ dẫn đầu sử dụng căn cứ không quân Incirlik.

Thổ Nhĩ Kỳ cấm máy bay liên quân cất cánh từ Incirlik
Theo tờ báo Mỹ New York Times, chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ đã ra lệnh không cho phép Hoa Kỳ và các nước đồng minh sử dụng căn cứ không quân Incirlik ở miền nam nước này để không kích vào các vị trí của tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi giáo (IS) ở Iraq và Syria.
New York Times dẫn lời một quan chức giấu tên thuộc Bộ quốc phòng Mỹ cho biết, hiện nay, các nhà chức trách Thổ Nhĩ Kỳ không cho phép các máy bay của liên quân chống IS do Mỹ lãnh đạo được cất cánh từ căn cứ không quân Incirlik.
Tờ báo cho biết, Washington đang làm rõ lý do mà Ankara ban hành quyết định khó hiểu này, nhất là sau khi Tổng thống Erdogan có tuyên bố chỉ đích danh giáo sĩ Fethullah Gulen - người hiện đang sống lưu vong tại Mỹ là kẻ đứng sau xúi giục âm mưu đảo chính này.
Theo bình luận của New York Times, lệnh cấm của các cơ quan chức năng Thổ Nhĩ Kỳ có thể chỉ nhằm mục đích giành quyền kiểm soát vùng trời, chứ Ankara không thay đổi quan điểm liên quan đến cuộc chiến chống IS hay nghi ngờ các nước đồng minh có dính líu đến âm mưu đảo chính.
Tuy nhiên, giới quan sát đã lần lại tuyên bố vào ngày 4/7 của Ngoại trưởng Thổ Nhĩ Kỳ Mevlut Cavusoglu, bóng gió đề cập đến việc Ankara có thể cho phép Nga sử dụng căn cứ không quân Incirlik ở miền nam nước này vào mục đích chống tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi giáo (IS).
Kênh truyền hình Thổ Nhĩ Kỳ TRT cho biết, ông Mevlut Cavusoglu đã “không loại trừ” khả năng Ankara có thể cho phép Nga sử dụng căn cứ Incirlik cho các hoạt động chống tổ chức khủng bố IS, giống như các đồng minh trong và ngoài NATO như Mỹ, Đức, Saudi Arabia…
Ông Cavusoglu nhấn mạnh rằng, tổ chức khủng bố IS là kẻ thù chung của các nước yêu hòa bình trên thế giới, Thổ Nhĩ Kỳ hợp tác với tất cả những ai chống IS. Nước này đã mở căn cứ Incirlik cho những người muốn tích cực tham gia cuộc chiến đó và hoàn toàn có thể làm điều đó với Nga.
Sau đảo chính, Thổ Nhĩ Kỳ đã cấm liên quân Mỹ sử dụng căn cứ Incirlik
Sau đảo chính, Thổ Nhĩ Kỳ đã cấm liên quân Mỹ sử dụng căn cứ Incirlik
Tuy sau đó ông Mevlut Cavusoglu đã đăng đàn cải chính rằng, giới truyền thông đã hiểu sai ý ông, nhưng đối với các quan chức lãnh đạo hàng đầu của ngành ngoại giao, việc diễn đạt kém để truyền thông “hiểu nhầm” là điều rất khó xảy ra, trừ phi chính họ muốn “bị hiểu nhầm”.
Vai trò quan trọng của căn cứ không quân Incirlik
Căn cứ không quân Incirlik nằm ở tỉnh Adana phía Nam Thổ Nhĩ Kỳ, giáp với bờ biển Địa Trung Hải. Nó có vị trí chiến lược hết sức quan trọng trong cuộc chiến chống tổ chức khủng bố Nhà nước Hồi giáo IS và al-Qaeda ở Trung Đông và thậm chí là cả Bắc Phi.
Incirlik nằm rất gần tỉnh tây bắc Syria là Latakia - nơi có căn cứ không quân Hmeymim mà lực lượng Hàng không-Vũ trụ Nga hiện đang đồn trú và căn cứ bảo đảm hải quân Nga là Tartus, đồng thời cách thủ phủ không chính thức của tổ chức khủng bố IS ở Syria là Raqqa chỉ khoảng 285 dặm (460 km).
Hoạt động của căn cứ Incirlik được quy định trong Hiệp định về hợp tác quân sự và kinh tế giữa Hoa Kỳ với Thổ Nhĩ Kỳ. Ankara bắt đầu cho không quân các nước trong liên quân với Mỹ sử dụng căn cứ này để không kích lực lượng IS ở Iraq và Syria từ hồi đầu tháng 7/2015.
Hiện Ankara đang cấp phép cho lực lượng không quân các nước đồng minh trong và ngoài NATO như Mỹ, Đức, Anh, Qatar, Saudi Arabia… được đưa máy bay đến và sử dụng hạ tầng của căn cứ này cho hoạt động không kích các mục tiêu IS ở Syria và Iraq.
Các nước này đã điều động đến đây đủ loại máy bay chiến đấu như F-15, F-16, Tornado, Eurofighter Typhoon, A-10 Thunderbolt …, cùng với các phương tiện bảo đảm như máy bay chỉ huy cảnh báo sớm trên không (AWACS) Boeing E-3 Sentry hay máy bay trinh sát Tornado…
Hiện quân đội Mỹ có khoảng 2.200 binh lính và nhân viên dân sự triển khai ở Thổ Nhĩ Kỳ. 1.500 trong số đó và hầu hết máy bay đang đồn trú ở căn cứ không quân Incirlik. Sau khi lệnh cấm được ban ra, tất cả các máy bay Mỹ và quân đồng minh đều phải án binh bất động trong căn cứ.
Các chiến đấu cơ của liên quân Mỹ nếu xuất phát từ Incirlik sẽ có phạm vi tác chiến bao trùm cả Iraq và Syria, khống chế được cả Địa Trung Hải. Do đó, sự hiện diện của lực lượng không quân liên quân ở căn cứ này có vai trò tối quan trọng trong cuộc chiến chống IS.
Hiện chưa rõ lệnh cấm của Thổ Nhĩ Kỳ với các máy bay đồng minh kéo dài trong thời hạn bao lâu, nếu kéo dài thì nó sẽ là quyết định bất lợi cho liên quân Mỹ trong cuộc chiến chống tổ chức khủng bố IS, nhưng đây sẽ là khoảng thời gian mà máy bay Nga “độc diễn” ở Syria.
Ankara và giới quan sát nghi ngại, Mỹ vội vã thanh minh
Ngoại trưởng Mỹ John Kerry ngày 16/7 đã thanh minh với người đồng cấp Thổ Nhĩ Kỳ Mevlut Cavosoglu rằng, những cáo buộc Mỹ liên quan đến vụ đảo chính tại Thổ Nhĩ Kỳ là vô căn cứ và sẽ gây tổn hại đến mối quan hệ giữa hai nước đồng minh NATO này.
Ngày 16/7, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ John Kirby nêu rõ, Ngoại trưởng Kerry đã khẳng định rõ rằng, Mỹ sẽ sẵn sàng cung cấp sự hỗ trợ cho chính quyền Thổ Nhĩ Kỳ tiến hành cuộc điều tra, những lời nói bóng gió hay cáo buộc về vai trò của Mỹ trong cuộc đảo chính bất thành là hoàn toàn sai và có hại cho quan hệ song phương giữa hai nước.
Tuy nhiên, các nhà quan sát đã kết nối lệnh cấm này với những tuyên bố nhằm vào Mỹ của Tổng thống Recep Tayip Erdogan và Thủ tướng Binali Yildirim và cho rằng, rất có thể chúng có liên quan đến nhau.
Máy bay vận tải của không quân Mỹ tại căn cứ Incirlik của Thổ Nhĩ Kỳ
Máy bay vận tải của không quân Mỹ tại căn cứ Incirlik của Thổ Nhĩ Kỳ
Tối 16/7, sau khi đã tạm thời ổn định tình hình, Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ Yildirim đã phát biểu trên truyền hình và tuyên bố thẳng thừng rằng: “Mỹ không phải là bạn của Thổ Nhĩ Kỳ”.
Ông này cho biết, Tổng thống Erdogan đã buộc tội nhà thuyết giáo Fethullah Gulen xúi giục nổi loạn. Ông này đang được chính quyền Washington cho tị nạn chính trị và mệnh lệnh lệnh đảo chính phát đi chính từ bang Pennsylvania của Mỹ.
Còn ở trong nước, cảm hứng và "bộ não" của cuộc đảo chính ở Thổ Nhĩ Kỳ là cựu cố vấn pháp lý cho Tổng tham mưu trưởng Thổ Nhĩ Kỳ, Đại tá Muharam Kos. Ông này cũng chính là người thuộc phong trào Hồi giáo Gulen.
Chính quyền Thổ Nhĩ Kỳ đang tìm mọi cách đề nghị Mỹ dẫn độ Fethullah Gulen về nước để xét xử tội danh phản bội tổ quốc nhưng Washington đã phớt lờ đề nghị của Ankara, không đếm xỉa gì đến an ninh quốc gia của các nước đồng minh.
Nếu Mỹ không có dính líu trực tiếp vào âm mưu đảo chính này thì chính quyền Washington cũng phải chịu trách nhiệm gián tiếp, bởi họ đã chứa chấp, bảo vệ và dung túng cho mọi hành động chống phá Thổ Nhĩ Kỳ của người đang bị chính quyền Ankara coi là “kẻ thù số 1”.
Một số chuyên gia bình luận cho rằng, vị giáo sĩ này là quân bài đối lập quan trọng mà Mỹ dùng để khống chế chính quyền Ankara. Nếu thấy chính quyền Thổ Nhĩ Kỳ đi “chệch hướng” trong quan hệ với Mỹ là Washington sẽ sử dụng nó để “điều chỉnh hành vi” của đồng minh.

Sunday, 5 June 2016

Vai trò bí ẩn của CIA trong vụ bắt cóc Nelson Mandela

Nelson Mandela là tổng thống da màu đầu tiên của Nam Phi, một thủ lĩnh chống chủ nghĩa phân biệt chủng tộc apartheid, và là chủ nhân giải Nobel Hòa bình. Ông đã sống 27 năm trong tù sau khi bị bắt vào đầu những năm 1960.

Suốt hàng chục năm qua, người ta đồn đoán Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) đã đóng một vai trò quan trọng trong vụ bắt giữ ông Mandela. Giờ đây, những đồn đoán đó đã có người xác nhận.
Tờ Sunday Times của Anh dẫn lời cựu đặc vụ CIA Donald Rickard nói rằng chính ông là người đã báo tin cho chính quyền apartheid ở Nam Phi về nơi ông Mandela có mặt để họ bắt ông này năm 1962.
Ông Rickard đưa ra tuyên bố trên trong một lần trả lời phỏng vấn John Irvin, đạo diễn một bộ phim tài liệu mới về thời gian ông Mandela còn là một thành phần chống đối chính quyền apartheid. Mặc dù về mặt chính thức, ông Rickard không thuộc CIA nhưng ông này là một đặc vụ làm việc cho CIA khi sống ở Nam Phi với tư cách là một nhà ngoại giao.
Ông Mandela năm 1994.
Ông Mandela năm 1994.
Ông Rickard nghỉ hưu ở CIA năm 1978 và sống phần đời còn lại ở một khu vực hẻo lánh tại bang Colorado. Cách đây ba năm, một nhà nghiên cứu bộ phim "Mandela's Gun" (Khẩu súng của Mandela) của ông Irvin đã tìm ra ông Rickard. Khi ông Irvin tới thăm ông Rickard hồi tháng 3-2016, cựu điệp viên này đã chia sẻ cởi mở về vai trò của mình trong vụ bắt ông Mandela.
Ông Rickard kể: "Tôi phát hiện ra thời điểm ông Mandela sẽ tới và tới bằng cách nào… Đó là lúc tôi tham gia vào và đó là nơi ông Mandela bị bắt". Ông Rickard đánh giá ông Mandela là "người cộng sản nguy hiểm nhất thế giới ngoài Liên Xô" tại thời điểm bị bắt, rằng ông Mandela "hoàn toàn do Liên Xô kiểm soát" và chuẩn bị "kích động cộng đồng Ấn Độ ở Natal tham gia phong trào phản kháng rầm rộ chống chế độ apartheid, dọn đường cho người Nga can thiệp”.
Do đó, ông Rickard cũng đề xuất chính quyền Mỹ coi ông Mandela là một mục tiêu để đề phòng Liên Xô và Mỹ sẽ dấn vào một xung đột lớn hơn nếu Nam Phi rơi vào nội chiến. Ông Rickard tỏ ra không hối tiếc: "Chúng tôi đang mấp mé tới khả năng đó và điều này phải được ngăn chặn, có nghĩa là ông Mandela phải bị ngăn chặn. Và tôi đã đặt dấu chấm hết cho chuyện đó".
CIA chưa bình luận gì về những lời ông Rickard đưa ra và ông Rickard đã chết sau khi trả lời phỏng vấn đạo diễn Irvin hai tuần.
Ông Rickard - người báo tin cho chính quyền Apartheid Nam Phi bắt ông Mandela.
Ông Rickard - người báo tin cho chính quyền Apartheid Nam Phi bắt ông Mandela.
Thực ra, từ lâu dư luận đã đồn đoán về sự dính líu của CIA trong vụ bắt giữ ông Mandela. Năm 1990, theo tờ Atlanta Journal-Constitution, một người được cho là nhân viên tình báo Mỹ nói rằng một nguồn tin ăn tiền của CIA nằm trong số những người thân cận với ông Mandela đã cung cấp cho CIA thông tin về vị trí của ông Mandela. Động thái này gây lo ngại trong giới ngoại giao Mỹ. Theo quy định, Bộ Ngoại giao Mỹ yêu cầu phải xin phép nếu muốn nhằm vào những người bất đồng chính kiến Nam Phi.
Về sau, báo chí Nam Phi không thống nhất ở điểm liệu thông tin dẫn tới vụ bắt ông Mandela là do một đặc vụ CIA hay là một nhà ngoại giao Mỹ cấp thấp cung cấp. Lúc đó, ông Rickard đã bị báo chí coi là nhà ngoại giao đó nhưng ông này bác bỏ khi trả lời phỏng vấn tờ Wall Street Journal năm 2012.
Sau khi ra tù năm 1990, ông Mandela đã trở thành biểu tượng thế giới không chỉ vì cam kết với phong trào chống chủ nghĩa apartheid mà còn nhờ quan điểm hòa giải dân tộc sau thời apartheid. Thời điểm bị bắt, ông lãnh đạo một cánh vũ trang của đảng ANC tên là Umkhonto-we-Sizwe và đã hỗ trợ thúc đẩy phong trào đấu tranh vũ trang. Đối với ông Mandela, vũ trang bạo lực là biện pháp có thể chấp nhận khi mà mọi lựa chọn khác đều đã thất bại.
Cánh vũ trang này tháng 12-1961 quyết định chấm dứt chính sách phi bạo lực của ANC và bắt đầu đấu tranh vũ trang. Sau đó, ông Mandela bị đưa ra khỏi Nam Phi tháng 1-1961 nhưng bí mật quay trở lại tháng 6 năm đó. Lúc bấy giờ, ông Mandela là người bị truy nã gắt gao nhất Nam Phi.
Đến tháng 8-1961, ông Mandela tới Durban cùng một người bạn cũ. Vào đêm thứ 7 ngày 4-8, ông tham dự một bữa tiệc tối ở Durban với hơn chục cộng sự lâu năm thuộc chi nhánh Durban của đảng ANC. Ngày hôm sau, ông rời Durban trong bộ đồng phục của một lái xe, ngồi ghế sau ôtô do một cộng sự da trắng lái. Đột nhiên, xe bị chặn lại ở một chốt kiểm soát của cảnh sát gần Howick Falls ở tỉnh Natal, cách Durban 128km. Rõ ràng ông Rickard đã có tay trong ở ANC và đã cung cấp cho cảnh sát chi tiết về hành trình từ Durban về Johannesburg của ông Mandela.
Đảng ANC đã được không chỉ Liên Xô mà còn các đối thủ của thế giới phương Tây hỗ trợ như Cuba và Libya. Trong thời Chiến tranh Lạnh, Mỹ đã coi chính phủ apartheid Nam Phi là đồng minh chống chủ nghĩa cộng sản. Tổng thống Mỹ Ronald Reagan khi đó từng gọi đây là điều cần thiết để giải phóng thế giới. Mãi sau này, Chính phủ Mỹ vẫn liệt ông Mandela vào danh sách theo dõi khủng bố tới tận năm 2008. Ông Mandela trở thành Tổng thống Nam Phi năm 1994, rời bỏ chính trường năm 1999 khi 80 tuổi và qua đời năm 2013.
Về phía Nam Phi, đảng cầm quyền đã phản ứng giận dữ với tuyên bố của ông Rickard. Phát ngôn viên của đảng Đại hội Dân tộc Phi (ANC) Zizi Kodwa nói: "Tiết lộ này xác nhận điều mà chúng tôi luôn luôn biết rõ, rằng họ đang chống lại chúng tôi, thậm chí cả bây giờ". Tuy nhiên, điều đáng lưu ý là bản thân ông Mandela lại không mảy may nghi ngờ rằng CIA có dính líu đến vụ bắt giữ mình.
Trong cuốn tự truyện "Long Walk to Freedom", ông Mandela đã nói rằng ông không có bằng chứng nào để chứng minh tin đồn nhân viên lãnh sự quán Mỹ có liên hệ với CIA báo tin cho chính quyền Nam Phi bắt ông.

Vì sao quân đội Syria quyết khẩn trương giải phóng Raqqa vào thời điểm này?

Quân đội Syria đã phát động một cuộc tấn công quy mô lớn để giải phóng thành phố Raqqa, thủ phủ của IS vào ngày 3 - 6. Nhưng vì sao lực lượng Damascus lại quyết khẩn trương giải phóng Raqqa vào thời điểm này?

Tướng nghỉ hưu quân đội Syria Sabet Muhammad nói với tờ báo Izvestia của Nga rằng, hoạt động của chính phủ Damascus bắt đầu từ thị trấn Isriya, tỉnh Hama, cách phía tây Raqqa khoảng 140km.

Các binh lính của quân đội Syria
Các binh lính của quân đội Syria
"Hoạt động đã được chuẩn bị trong nhiều ngày. Hàng nghìn binh lính đã được triển khai đến Isriya. Các lực lượng có một số mục tiêu trước mắt, bao gồm thị trấn Al-Thawrah, một sân bay quân sự và thị trấn Resapha. Những vị trí này sẽ được sử dụng cho một cuộc tấn công vào Raqqa", ông Muhammad nói.
Theo vị tướng này, sau khi quân đội lấy lại quyền kiểm soát Raqqa, IS sẽ phải tháo chạy khỏi nơi này. Tuyến đường cung cấp viện trợ cho bọn khủng bố ở Deir ez-Zor sẽ bị cắt đứt.
Kể từ khi hoạt động bắt đầu, quân đội Syria đã chọc thủng tuyến phòng thủ đầu tiên của IS gần dãy núi Abu Zein, và tiến sâu được 15-20 km. Các cuộc tấn công đều nhận được sự yểm trợ của không quân Nga.
Trước đó, vào tháng 2 và tháng 3-2016, quân đội Syria đã nỗ lực thực hiện một cuộc tấn công vào Raqqa. Sau một loạt các cuộc đụng độ với các tay súng, cuộc tấn công đã bị đình chỉ, và quân đội Syria bắt đầu quay sang tấn công ở Palmyra.
Tuy nhiên, sau khi thành cổ này được giải phóng, các tướng chỉ huy của quân đội Syria và các cố vấn quân sự Nga lại bất hòa với nhau về mục tiêu tiếp theo, tờ Al Akhbar của Lebanon cho biết.
Các cố vấn quân sự Nga khăng khăng tiến hành một cuộc tấn công ở phía đông từ Palmyra, ở thành phố Deir ez-Zor hiện đang bị IS bao vây. Tuy nhiên, Damascus được sự hậu thuẫn của Tehran nói rằng, việc giải phóng Deir ez-Zor sẽ cần rất nhiều quân, và kêu gọi tập trung vào Aleppo.
Đồng thời, vào ngày 24-5, các lực lượng Dân chủ Syria (SDF) thông báo một hoạt động giải phóng Raqqa, từ phía bắc và đông bắc. Họ được liên minh quốc tế do Mỹ dẫn đầu hỗ trợ. Trong những ngày gần đây, lực lượng người Kurd đã giải phóng một số thị trấn và làng mạc từ những kẻ khủng bố
Raqqa sẽ trở thành một phần của hệ thống Dân chủ Liên bang Rojava –miền bắc Syria sau khi thành phố này được giải phóng khỏi sự thống trị của IS, đại diện Đảng liên minh Dân chủ người Kurd (PYD), ông Gharib Hassou nói với RIA Novosti hôm 26 -5.
"Kể từ khi các cuộc tấn công vào Raqqa được thực hiện bởi SDF, điều này đồng nghĩa với việc sau khi tái chiếm thành phố, Raqqa sẽ trở thành một phần của hệ thống liên bang dân chủ do chúng tôi tạo ra ở miền bắc Syria", Hassou nói.
Trong bối cảnh này, nhiều nhà bình luận cho rằng, các hoạt động của quân đội Syria phải bắt đầu một "cuộc chạy đua" với SDF trong việc giải phóng Raqqa, và họ coi đây là mục tiêu chính nhất.
Tướng nghỉ hưu Muhammad nhấn mạnh rằng, không phải ngẫu nhiên mà quân đội Syria đã phát động hoạt động vào thời điểm này.
"Trong vài ngày qua, SDF được sự hỗ trợ của Hoa Kỳ đã kiểm soát 6 ngôi làng và nông trang gần thị trấn Ayn Issa, cách phía bắc Raqqa 55 km. Đồng thời, sau đó họ quay sang phía tây để giải phóng thị trấn Manbij từ những kẻ khủng bố. Tuy nhiên, chính phủ Damascus sẽ không cho bất kỳ các bên tham chiến nào được phép cắm cờ ở Raqqa và các thị trấn khác ở Syria. Quân đội Syria sẽ bằng mọi cách phải lấy lại quyền kiểm soát chúng.", ông Muhammad khẳng định.
“Hiện nay, lực lượng Damascus và người Kurd đang chiến đấu chống lại kẻ thù chung. Nếu người Kurd cuối cùng giải phóng được Raqqa, họ sẽ không quan tâm đến cuộc đối đầu quân sự với quân đội Syria”, ông Yury Zinin, một thành viên cao cấp tại Đại học Quốc gia Quan hệ quốc tế Moskva (MGIMO) nói với Izvestia.
"Sau khi Syria thoát khỏi sự kìm kẹp của những kẻ khủng bố, người Kurd sẽ tìm mọi cách thỏa thuận với Damascus. Nếu không có sự hỗ trợ từ chính phủ, họ sẽ bị nhiều kẻ thù bao vây. Đồng thời, Damascus cũng sẽ sẵn sàng cho một sự thỏa hiệp với người Kurd, và sẽ tính đến quyền lợi của mình", Zinin kết luận.

Tuesday, 19 April 2016

Giải Pulitzer vinh danh loạt bài về lạm dụng lao động tại Đông Nam Á

Tại lễ trao giải Pulitzer 2016 tại New York (Mỹ) vào tối 18/4, hãng tin AP của Mỹ đã giành được giải phục vụ cộng đồng - giải thưởng được đánh giá cao nhất - sau loạt bài viết điều tra về lạm dụng lao động trong ngành đánh bắt hải sản tại Đông Nam Á.


Chùm bài điều tra “Hải sản từ nô lệ” đã giúp khoảng 2.000 người lao động bị ngược đãi được trả tự do. (Ảnh: AP)
Chùm bài điều tra “Hải sản từ nô lệ” đã giúp khoảng 2.000 người lao động bị ngược đãi được trả tự do. (Ảnh: AP)
Loạt bài viết có nhan đề "Hải sản từ nô lệ" của hãng tin AP tập trung vào quá trình điều tra việc những người lao động bị ngược đãi trên các con tàu đánh bắt hải sản ở một số quốc gia Đông Nam Á. Từ hoạt động đánh bắt này, hải sản được cung cấp tới các nhà hàng và siêu thị tại Mỹ.
Sau khi AP công bố loạt bài điều tra trên, khoảng 2.000 người lao động bị ngược đãi đã được trả tự do và chính phủ các nước có liên quan, gồm Thái Lan và Indonesia, đã phải tiến hành những cuộc cải cách sâu rộng ngành đánh bắt cá ở hai quốc gia này.
Trong khi đó, tờ New York Times, tờ báo thắng lớn tại lễ trao giải Pulitzer 2015, nhận được 2 giải Pulitzer trong năm nay. Đó là giải thưởng ở hạng mục phóng sự quốc tế cho loạt bài điều tra về tình trạng phụ nữ ở Afghanistan bị lạm dụng và bị phân biệt đối xử, cũng như giải thưởng chung với hãng tin Reuters ở hạng mục "ảnh thời sự" cho "Exodus", chùm ảnh về những người di cư đang tìm kiếm tị nạn tại châu Âu.
Bên cạnh đó, tờ Los Angeles Times đã giành giải ở hạng mục tin thời sự khi đã cập nhật nhanh và đầy đủ vụ tấn công khủng bố ở San Bernardino, trong khi tờ Tampa Bay Times và Sarasota Herald-Tribuneđã chia sẻ giải thưởng cho hạng mục phóng sự điều tra.
Một người gốc Việt là ông Nguyễn Thành Việt đã giành giải thưởng dành cho tác phẩm hư cấu với tác phẩm kể về một điệp viên Việt Nam năm 1975 sang Los Angeles hoạt động tình báo.
Tờ Boston Globe giành giải ở hạng mục phóng sự ảnh và bình luận.
Một điều bất ngờ là hai tờ Wall Street Journal và USA Today, các nhật báo tiếng tăm của Mỹ, năm nay đã không giành giải thưởng Pulitzer nào.
Tổng cộng 21 hạng mục của giải Pulitzer 2016, bao gồm các giải thưởng về nghề báo, âm nhạc, truyền hình và văn học, đã được công bố trong một buổi lễ diễn ra ở Đại học Columbia tại thành phố New York.
Được sáng lập từ năm 1917 bởi nhà xuất bản Joseph Pulitzer, giải Pulitzer được đánh giá là giải thưởng danh giá nhất trong làng báo chí Mỹ. Cho tới nay, New York Times là tờ báo giành được nhiều giải thưởng Pulitzer nhất với 117 giải.

Phương Tây viết về chiến thuật của các phi công “Ace” của Việt Nam

Với chiến thuật sáng tạo, phi công Việt Nam sử dụng máy bay cũ hơn đối phó hiệu quả với lực lượng không quân đông đảo và dày dạn kinh nghiệm của Mỹ.

VOV.VN xin giới thiệu với độc giả bài viết của tác giả Diego Zampini trên trang acepilots.com nói về không quân nhân dân Việt Nam và một số phi công hạng Ace (những phi công đã bắn hạ từ 5 máy bay của đối phương trở lên) của Việt Nam trong cuộc đối đầu với các lực lượng không quân hùng hậu của Mỹ thời kỳ chiến tranh Việt Nam:
Ngày 23/8/1967, Mỹ tiến hành ném bom thủ đô Hà Nội của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Phía Mỹ tung vào trận một đội hình hùng hậu gồm tới 40 máy bay, trong đó có oanh tạc cơ Thunderchief, F-105F chuyên “xử lý” các radar tên lửa SAM, và máy bay Phantom hộ tống.
Tiêm kích cơ MiG-21 của trung đoàn 921 chuẩn bị vào trận nghênh chiến với máy bay Mỹ. Ảnh tư liệu của Việt Nam.
Tiêm kích cơ MiG-21 của trung đoàn 921 chuẩn bị vào trận nghênh chiến với máy bay Mỹ. Ảnh tư liệu của Việt Nam.
Tổ lái của một chiếc F-4D, gồm Charles R. Tyler (phi công) và Ronald M. Sittner (phụ trách hỏa lực), tỏ ra chủ quan. Họ không ngờ sẽ có máy bay MiG chặn đánh...
Tuy nhiên Tyler được một phi công F-105D (Elmo Baker) thông báo qua vô tuyến điện rằng anh ta đã bị một chiếc MiG-21 đánh trúng và sắp bung dù. Trong lúc Tyler quan sát xung quanh xem có đối phương nào không thì một tiếng nổ lớn làm máy bay của anh ta rung mạnh. Tyler sau đó mất điều khiển đối với máy bay và buộc phải nhảy dù. Lơ lửng trên không cùng với dù, Tyler thấy chiếc F-4D của mình bốc cháy như đuốc và rơi xuống rừng rậm. Tyler không thấy đồng đội Sittner nhảy dù – anh ta đã chết tức thì do trúng tên lửa. Hai phi công Tyler và Baker đã bị quân đội Việt Nam bắt giữ ngay khi họ chạm đất.
Cả hai đã bị bắn hạ bằng tên lửa R-3S Atoll phóng đi từ hai chiếc MiG-21PF của trung đoàn tiêm kích 921 thuộc Quân chủng Không quân Nhân dân Việt Nam, do hai phi công là Nguyễn Nhật Chiêu và Nguyễn Văn Cốc điều khiển.
Thêm hai chiếc F-4D khác bị hạ vào hôm đó, mà Việt Nam không mất một chiếc MiG nào. Đây là một trong những ngày thành công nhất của không quân Việt Nam.
Trong Chiến tranh Việt Nam, chỉ có hai phi công Mỹ đạt hạng Ace là Randy "Duke" Cunningham (thuộc hải quân Mỹ) và Steve Ritchie (thuộc không quân Mỹ) trong khi đó phía Việt Nam có tới 16 phi công đạt danh hiệu này.
Nguyễn Văn Cốc là phi công đứng đầu trong các phi công Ace của Việt Nam. Anh tiêu diệt được 9 máy bay của đối phương, trong đó có 2 chiếc phi cơ không người lái (UAV). Trong 7 máy bay còn lại, phía Mỹ xác nhận 6 chiếc.
Thậm chí nếu không tính 2 chiếc UAV thì với chiến công hạ 7 máy bay có người lái, Nguyễn Văn Cốc vẫn xứng đáng là phi công hạng Ace số 1 của toàn cuộc Chiến tranh Việt Nam bởi không có phi công Mỹ nào hạ được quá 5 máy bay của đối phương.
Vì sao Việt Nam nhiều phi công hạng Ace hơn hẳn Mỹ?
Một nguyên nhân là số lượng đôi bên. Năm 1965 phía Không quân Nhân dân Việt Nam chỉ có 36 chiếc MiG-17 và một số lượng phi công tương tự. Con số này tăng lên thành 180 chiếc MiG và 72 phi công vào năm 1968.
72 phi công quả cảm này phải đương đầu với khoảng 200 chiếc F-4, khoảng 140 chiếc Thunderchief, và ước chừng 100 chiếc F-8/A-4/F-4 của hải quân Mỹ xuất kích từ hàng không mẫu hạm cùng rất nhiều máy bay hỗ trợ (gây nhiễu, cứu hộ…)
Trong bối cảnh đó các phi công Việt Nam phải chiến đấu vất vả và bận rộn hơn rất nhiều.... Trong khi đó các phi công Mỹ được luân chuyển về nước để huấn luyện, bay thử hoặc tham gia công tác chỉ huy. Có trường hợp được điều trở lại chiến trường Việt Nam nhưng rất hiếm.
Còn chiến thuật thì sao?
Các phi công Việt Nam nhận được sự dẫn đường tuyệt vời của kiểm soát mặt đất, giúp họ chiếm lĩnh được vị trí phục kích tối ưu. Tiêm kích MiG thực hiện tấn công nhanh và hiệu quả từ vài hướng. Thường thì các máy bay MiG-17 sẽ tấn công trực diện, còn MiG-21 sẽ tấn công vu hồi. Sau khi bắn hạ một số máy bay Mỹ và buộc một số chiếc F-105 phải ném bom sớm, máy bay MiG sẽ không nấn ná lâu để bị trả đũa – chúng sẽ lập tức thoát ly nhanh chóng. Chiến thuật “du kích trên không” này tỏ ra rất hiệu quả.
Đã vậy phía Mỹ lại phạm một số sai lầm tạo điều kiện thuận lợi cho phía Việt Nam. Chẳng hạn cuối năm 1966 đội hình F-105 của Mỹ thường bay vào ban ngày vào giờ cố định, theo hành trình cố định và sử dụng những tín hiệu liên lạc lặp đi lặp lại. Nhờ đó phía Việt Nam phát hiện được đối phương một cách dễ dàng và tung đòn quyết liệt.
Vào tháng 12/1966, phi công MiG-21 của trung đoàn 921 chặn đánh các chiếc phi cơ Thunderchief trước khi gặp máy bay hộ tống F-4. Kết quả, phía Việt Nam hạ được tới 14 chiếc F-105 mà không phải chịu tổn thất nào.
Thế còn công tác huấn luyện?
Vào giữa thập niên 1960, các phi công Mỹ chủ yếu được huấn luyện kỹ năng sử dụng tên lửa nhằm giành thắng lợi trên không. Thế nhưng họ quên mất một điều là một phi công có tài điều khiển phi cơ quan trọng không kém vũ khí mà anh sử dụng.
Không quân Việt Nam ý thức được điều đó và huấn luyện phi công của mình tận dụng lợi thế linh hoạt của các máy bay MiG-17, MiG-19 và MiG-21. Họ chủ trương cận chiến để hạn chế các lợi thế của các máy bay Phantom và Thunderchief to hơn.
Các phi công Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ảnh tư liệu của Việt Nam.
Các phi công Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ảnh tư liệu của Việt Nam.
Đến năm 1972 phía Mỹ đã phải điều chỉnh nội dung huấn luyện không chiến cho phi công Mỹ và trang bị thêm pháo 20mm cho F-4E.
Cuối cùng bản thân việc phía Mỹ có quá nhiều máy bay tham chiến đã tạo điều kiện cho các phi công Việt Nam có nhiều mục tiêu để tấn công.
Các phi công hạng Ace của Việt Nam lái tiêm kích MiG-21 và MiG-17, không có ai trong số họ lập chiến công bằng MiG-19.
Nguyễn Văn Bảy
Khi trung đoàn tiêm kích 923 được thành lập vào ngày 7/9/1965, anh Nguyễn Văn Bảy là một trong các học viên được lựa chọn để lái MiG-17. Khóa huấn luyện kết thúc vào tháng 1/1966. Thiếu úy trẻ Nguyễn Văn Bảy nhanh chóng được cất cánh đối đầu với máy bay Mỹ.
Ngày 21/6/1966, bốn chiếc MiG-17 của trung đoàn 923 giao chiến với một chiếc RF-8A và các chiếc F-8 hộ tống... Phi công Nguyễn Văn Bảy đã bình tĩnh bắn hạ chiếc F-8E của phi công Cole Black buộc người này phải nhảy dù và bị bắt làm tù binh. Phi công Nguyễn Văn Bảy làm xao nhãng đội bay hộ tống và điều này tạo điều kiện cho phi công Phan Thanh Trung lái chiếc MiG dẫn đầu biên đội bắn hạ chiếc RF-8A. Phi công Leonard Eastman bị bắt làm tù binh.
Một tuần sau, vào ngày 29/6 phi công Nguyễn Văn Bảy và 3 phi công MiG-17 khác giao chiến với các chiếc F-105D của Mỹ tiến đánh các kho nhiên liệu ở Hà Nội. Nguyễn Văn Bảy đã bắn hạ một chiếc Thunderchief được lái bởi phi công Thiếu tá hạng ace của Mỹ từng hạ 6 chiếc MiG trong Chiến tranh Triều Tiên.
Chiến công lớn nhất của phi công Nguyễn Văn Bảy là vào ngày 24/4/1967. Là chỉ huy biên đội, Nguyễn Văn Bảy
Bảy cất cánh từ sân bay Kiến An và dẫn dắt máy bay MiG-17 khác nghênh chiến với máy bay Mỹ đang nhằm vào cảng Hải Phòng. Nguyễn Văn Bảy bám sát đuôi một chiếc F-8C rồi nhả một loạn đạn 37mm khiến máy bay đối phương vỡ tan. Chiếc F-8C bốc cháy rồi rơi xuống đất, còn viên phi công Tucker tuy kịp nhảy dù thoát thân nhưng đã bị bắt sống sau đó.
Các chiếc F-4B lập tức lâm chiến và bắn vài trái tên lửa Sidewinders về phía Nguyễn Văn Bảy nhưng máy bay số 2 trong biên đội đã cảnh báo cho anh. Nguyễn Văn Bảy thoát ly gấp và tránh được tất cả các quả tên lửa.
Sau đó Nguyễn Văn Bảy lao chiếc MiG-17 về phía một chiếc Phantom và dùng pháo hạ gục chiếc phi cơ này.
Hôm sau, ngày 25/4, biên đội MiG-17 của Nguyễn Văn Bảy lại lập chiến công, hạ thêm 2 chiếc A-4 mà không chịu tổn thất nào. Hải quân Mỹ xác nhận chiến công này: Họ mất chiếc A-4C số hiệu 147799 (bị bắn hạ bởi pháo của máy bay phi công Nguyễn Văn Bảy) và chiếc A-4C số hiệu 151102.
Phi công Nguyễn Văn Bảy đã được tuyên dương Anh hùng Quân đội Nhân dân Việt Nam nhờ kỹ năng và lòng can đảm trong chiến đấu cũng như năng lực chỉ huy biên đội.
Nguyễn Đức Soát
Một kỳ tích của Không quân Nhân dân Việt Nam là các phi công giỏi đã truyền thụ kinh nghiệm chiến đấu cho các phi công mới. Một trường hợp điển hình là phi công Nguyễn Đức Soát.
Học viên phi công MiG-21 này được điều về trung đoàn 921. Các giảng viên của anh là các phi công dày dạn và nổi tiếng thời đó: Phạm Thanh Ngân (bắn hạ 8 máy bay đối phương) và phi công Ace số 1 – Nguyễn Văn Cốc (bắn hạ được 9 máy bay đối phương). Phi công Nguyễn Đức Soát đã thu được nhiều kinh nghiệm quý báu từ bậc đàn anh.
Được điều về trung đoàn tiêm kích 927 mới thành lập, phi công Nguyễn Đức Soát nhanh chóng thể hiện tài năng. Anh lập chiến công đầu tiên khi bắn hạ chiếc A-7B Corsair II (của hải quân Mỹ) bằng pháo 30mm. Phi công Mỹ Charles Barnett tử trận.
Ngày 24/6/1972 hai chiếc MiG-21 do Nguyen Duc Nhu và Ha Vinh Thanh lái cất cánh từ sân bay Nội Bài vào lúc 15h12 để chặn đánh một số chiếc Phantom tấn công một nhà máy ở tỉnh Thái Nguyên. Máy bay Mỹ hộ tống nhanh chóng xung trận. Nhưng 2 chiếc MiG đó chỉ là mồi nhử. Bất thình lình hai chiếc MiG-21PFM của trung đoàn 927 xuất hiện, với máy bay số 1 là của Nguyễn Đức Soát và máy bay yểm trợ là của phi công Ngo Duc Thu.
Phi công Nguyễn Đức Soát phóng một quả tên lửa tầm nhiệt R-3S Atoll hạ gục chiếc F-4E của David Grant và William Beekman – hai phi công này sau đó bị bắt làm tù binh. Phi công số 2 (Thu) cũng bắn rơi một chiếc Phantom khác.
Ba ngày sau các anh Soát và Thu xuất kích từ Nội Bài vào lúc 11h53 và lao về phía 4 chiếc F-4. Tuy nhiên hai người phát hiện có thêm 8 chiếc Phantom đang lao tới nên họ không liều lĩnh đẩy mình vào thế “kẹp bánh mì” giữa các máy bay tiêm kích Mỹ.
Hai phi công Việt Nam quyết định quay lại, leo lên độ cao 5.000m và chờ đợi. Sự kiên nhẫn của họ được đền đáp. Đối phương bị bất ngờ, các anh Soát và Thu mỗi người hạ một chiếc Phantom đều bằng tên lửa R-3./.
 
Blogger Templates